Giỏ hàng

Lịch sử của tinh dầu

BUỔI BAN ĐẦU


Ai Cập cổ đại là nơi khởi thủy của tinh dầu, là loại hình trị liệu được biết đến ngày nay với tên gọi “liệu pháp từ mùi hương” hay Aeromatherapy. Người Ai Cập trồng các loại cây để lấy tinh dầu và sử dụng chúng rộng rãi trong các nghi thức tôn giáo, trong mỹ phẩm cũng như để trị bệnh. Các loại tinh dầu có hương thơm và nhựa cây cũng được dùng trong quá trình ướp xác của người Ai Cập cổ. Trước đây, người ta cho rằng hầu hết các loại tinh dầu được làm ra bởi người Ai Cập cổ bằng phương pháp chiết xuất dung môi với mỡ động vật. Tuy nhiên, những lò chưng cất đã được phát hiện ra có niên đại 3.500 năm BC.


Trong cùng thời gian đó, người Trung Hoa và Ấn Độ cũng bắt đầu phát hiện các loại cây có mùi hương và các loại thảo dược, vốn là tiền đề cho hệ phái trị liệu Ayurvedic của người Ấn Độ còn lưu truyền lại hậu thế cho đến ngày nay.


Những tinh hoa của người Ai Cập đã được thừa hưởng bởi người Hy Lạp cổ. Thầy thuốc nổi tiếng nhất thời bấy giờ là Hippocrates (460 – 377 BC) đặt niềm tin sâu sắc vào việc chữa trị bằng các liệu pháp hỗn hợp toàn diện, bao gồm cả việc massage là 1 trong những phương pháp trị liệu được ông áp dụng.


Người La Mã kế tục những tinh hoa kiến thức của người Hy Lạp, trong đó họ đề cao sự sạch sẽ vệ sinh là yếu tố góp phần cho một nền tảng sức khỏe bền vững, ví dụ như việc sử dụng những loại tinh dầu vừa có tính sát khuẩn vừa tạo hương thơm tự nhiên giúp sảng khoái tinh thần trong việc tắm và vệ sinh cơ thể hằng ngày.

THỜI KỲ ĐEN TỐI


Thời kỳ đen tối, vốn ập đến sau sự sụp đổ của Đế chế La Mã, báo trước một thời kỳ của những áp bức trong tôn giáo, tín ngưỡng. Giáo hội, vốn tin tưởng rằng tắm là để gột bỏ tội lỗi, khuyến khích mọi người sử dụng các loại mùi hương để che đậy các mùi hôi thối (và thật đáng mừng thay, hầu hết các loại tinh dầu có mùi hương này đều có tính kháng khuẩn, kháng côn trùng, theo như các công trình nghiên cứu khoa học sau này đã chứng minh). Tuy nhiên, những kiến thức về Y dược học của Hippocrates lại bị chìm vào quên lãng.

SỰ HỒI SINH CỦA 1 NỀN TẢNG TRIẾT LÝ


Trãi qua 1 thời gian dài, cho đến thời kỳ Phục hưng thì phương pháp trị liệu bằng mùi hương từ tinh dầu thiên nhiên mới bắt đầu được phổ biến trở lại. Một nhà Y học vĩ đại trong thời kỳ đó, Paracelus (1493 – 1541) đã chứng minh sự can đảm của mình với những nhà Y học đương thời bằng việc chữa trị bệnh phong bằng các chất được chiết xuất từ thực vật.


Khái niệm “Aeromatherapy” như chúng ta biết hiện nay được đề xuất lần đầu tiên vào năm 1937 bởi 1 nhà hóa học người Pháp đồng thời cũng là 1 nhà sản xuất nước hoa tên Rene Maurice Gattefosse. Thật ra ông không tin vào những diễn biến sức khỏe mang tính tự nhiên mà lại hứng thú với những tính chất của các loại tinh dầu. Năm 1910, ông Rene bị bổng rất nặng ở tay trong phòng thí nghiệm. Ông ta đã sử dụng tinh dầu Oải hương (Lavender) nguyên chất để tự trị vết bỏng này. Gần như ngay tức khắc, tinh dầu Oải hương không chỉ làm dịu cảm giác đau đớn, mà còn góp phần làm lành vết bỏng ở tay mà không để lại dấu vết gì của sẹo hay nhiễm trùng. Ông cũng nhận thấy rằng có 1 lượng tinh dầu đã đi thẳng vào cơ thể và tương tác với các bộ phận của cơ thể.


Trong suốt thời kỳ Thế chiến thứ II, nhờ vào những khảo nghiệm của ông Rene, các bác sĩ đã có thể chữa trị thành công các vết thương cho rất nhiều binh sĩ bằng các loại tinh dầu.

THỜI ĐẠI CỦA AEROMATHERAPY


Kể từ thập niên 70 và đến 80, có 1 sự bùng nổ về các dược liệu có nguồn gốc thiên nhiên, và gần đây nhất là những mối lo ngại ngày càng tăng về vấn đề môi trường, đã làm cho ngành tinh dầu tự nhiên càng phát triển nói riêng và các dược liệu có nguồn gốc thiên nhiên nói chung. Theo xu hướng hiện nay và trong tương lai, càng ngày các sản phẩm có nguồn gốc tự nhiên sẽ trở thành xu hướng chủ đạo để dần thay thế cho các sản phẩm có thành phần từ các loại hóa chất, vốn có khả năng ảnh hưởng đến sức khỏe của cả mọi thành viên trong gia đình và cả cộng đồng.